Lịch sử thế giới là một bằng chứng về những gì đã xảy ra do hành động của một số nhỏ những người bình thường nhưng có những quyết tâm cao độ biến đổi thế giới.Người ta thường cố gắng gạt đi những cảm xúc bằng cách nói, "Hoàn cảnh mình không đến nỗi tệ như thế".Nó khệ nệ bưng chiếc thùng to đựng thức ăn vào phòng tắm chỗ ông già ngủ rồi đặt nhẹ xuống nền nhà.Bạn hãy làm đi và hưởng niềm vui của nó!Phải chăng Rosa Parks đã nghĩ đến tương lai khi chị nhất định không nhường chỗ trên chuyến xe buýt đó? Phải chăng chị được an bài một sứ mệnh thay đổi cơ chế xã hội? Có lẽ thế.Trong suốt cuộc đời, chúng ta đã quen liên kết sự đau khổ với tính bất nhất và sự thỏa mãn với tính nhất quán.Bầu khí chứa đầy âu lo, không phải chỉ là sự háo hức nhìn xem sự kiện, mà còn là nỗi sợ thất vọng.Ông thì thào, "cám ơn cháu biết lo cho ông".Nếu bạn nghĩ, "Thực ra tôi không hấp dẫn", thì điều bạn thực sự muốn nói sẽ là, "Tôi không cảm thấy chắc chắn mình hấp dẫn hay không".Bạn hãy suy nghĩ một chút.
