Hôm nay đi đâu? Không biết.Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé.Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.